Đế Thai Kiều

Chương 66



Mưa đêm rơi lả tả, hai bóng dáng một cao một thấp đứng đối diện với nhau.

Ngọn nến trong mưa thu chập chờn, lúc sáng lúc tối.

Nơi ánh sáng không chiếu tới, một nửa khuôn mặt Thẩm Kinh Châu tối đen không rõ.

Áo choàng dính vài giọt mưa, sâu cạn không đồng nhất, bóng mờ thật dài in trên con đường đá xanh.

Dưới hiên, mưa phùn che phủ, bóng cây đổ xuống tăm tối nặng nề.

Ngu Ấu Ninh quay mặt đi, dưới hàng mi run rẩy, nước mắt rơi từng giọt.

Là tức giận, cũng là uất ức.

Mọi cảm xúc đan xen trong lòng, Ngu Ấu Ninh chỉ cảm thấy n.g.ự.c nặng nề, khó thở, không yên lòng.

Nàng còn có thể đi đâu lêu lổng chứ?

Nếu muốn tìm tiểu quỷ, đương nhiên phải trở về địa phủ.

Nhớ lại giờ đây mình là con người, không còn là tiểu quỷ tự do ra vào, Ngu Ấu Ninh cảm thấy phiền muộn trĩu nặng.

Đến lúc nhận ra thì đã muộn.

Hình như nàng... cũng không thể trở về địa phủ được nữa.

Mỗi bước mỗi xa

Mưa thu rơi lả tả, không khí lạnh lẽo thấm vào màn

Cái lạnh như bóng ma bám theo, gió thu thổi qua, Ngu Ấu Ninh co rúm người lại, thân thể không tự chủ run lên một chút.

Mùi hoa hòa quyện với hương thụy lân, chậm rãi bay lên không trung.

Ngu Ấu Ninh ngẩn ngơ ngẩng đầu.

Không biết từ khi nào có một bóng đen xuất hiện, Ngu Ấu Ninh cảm thấy trên vai có thêm một chiếc áo choàng.

Thẩm Kinh Châu đứng trước Ngu Ấu Ninh, dáng người cao ráo chìm trong bóng đêm mờ ảo.

Chiếc áo choàng phủ lên vai Ngu Ấu Ninh, Thẩm Kinh Châu chỉ mặc một chiếc trường bào màu trắng, mặt như ngọc quý, mắt như vì sao.

Ngón tay thon dài cân xứng trước mặt, tỏa ra sắc trắng lạnh lẽo cực độ, đôi mày mắt lãnh đạm khẽ cúi xuống, bình tĩnh đối diện với Ngu Ấu Ninh.

Hồng nhan họa thủy.

Ngu Ấu Ninh bĩu môi, vừa nghĩ đến việc Thẩm Kinh Châu ở bên ngoài có người khác, trong lòng lại bùng lên ngọn lửa không tên.

Ghét cả những thứ liên quan, Ngu Ấu Ninh vào lúc này ngay cả áo choàng của Thẩm Kinh Châu cũng không thấy vừa mắt.

Nàng không động đậy, bả vai cố gắng lắc lắc chiếc áo choàng của Thẩm Kinh Châu.

Thẩm Kinh Châu nói với giọng bình thản: “Ngu Ấu Ninh.”

Giọng nói không hề để ý, nhưng rất kiên quyết không được chen vào.

Bản tính nhút nhát của Ngu Ấu Ninh liền hiển lộ không thể nghi ngờ, nàng ngượng ngùng chỉnh lại áo choàng, không nói lời nào.

Nếu đã là Thẩm Kinh Châu nhất quyết tặng cho mình, thì nàng cũng miễn cưỡng nhận lấy, không thể phụ lòng tốt của hắn.

Ngu Ấu Ninh nghĩ thấu đáo, hoàn toàn không nhắc đến việc bản thân mình nhát gan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Áo choàng của Thẩm Kinh Châu dài rộng thùng thình, gần như chạm đất.

Ngu Ấu Ninh cẩn thận nâng áo choàng lên, sợ làm ướt góc áo.

Đôi giày thêu lại một lần nữa lộ ra, giày ướt đẫm nước mưa, cái lạnh từ đầu ngón chân lan tỏa.

Ngu Ấu Ninh cau mày ảo não.

Bỗng nhiên, thân thể nhẹ bẫng.

Cả ngời Ngu Ấu Ninh bị Thẩm Kinh Châu bế bổng lên, hai chân đạp loạn trong không trung, nàng hoảng hốt: “Ngươi, ngươi, ngươi…”

Thẩm Kinh Châu một tay ôm chặt eo nhỏ của Ngu Ấu Ninh, eo nàng vừa vặn trong tay hắn.

Hắn quay đầu ghé mắt, lướt qua Ngu Ấu Ninh một cái.

Ngu Ấu Ninh lập tức im lặng, môi đỏ mím lại thành một đường mỏng, ngoan ngoãn chôn đầu vào vai Thẩm Kinh Châu.

Một bên cơ thể treo lơ lửng trên người Thẩm Kinh Châu.

Áo choàng lông thú bao bọc quanh người, che kín những cơn gió lạnh.

Qua lớp áo choàng, Ngu Ấu Ninh như cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay Thẩm Kinh Châu.

Cảm giác lạnh lẽo không còn, thay vào đó là sự ấm áp lan tỏa lên cổ.

Vành tai Ngu Ấu Ninh nóng bỏng, may mà đêm tối dày đặc, không ai thấy được sự khác thường của nàng.

Các cung nhân đứng trước lò sưởi, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, cúi người hành lê với Thẩm Kinh Châu, lặng lẽ kéo rèm lên cho hắn.

Hương thơm ấm áp phả vào mặt, trên bàn gỗ tử đàn còn có bút lông mà Ngu Ấu Ninh đã bỏ lại.

ống bút khảm ngọc trai đen bóng trên đứng bên cạnh, lò xông hương tỏa khói xanh, Ngu Ấu Ninh từ trong vòng tay Thẩm Kinh Châu ngẩng đầu lên, giọng nói ồm ồm.

“Đến rồi.”

Thẩm Kinh Châu không hề động đậy, tay ôm Ngu Ấu Ninh vẫn giữ nguyên lực đạo.

Ngu Ấu Ninh đưa một ngón tay, nhẹ nhàng đẩy vai Thẩm Kinh Châu.

Mặt mày Thẩm Kinh Châu hờ hững.

Ngu Ấu Ninh hạ nhẹ mũi chân xuống đất, đang định nhảy xuống khỏi tay Thẩm Kinh Châu, thì đột nhiên cảm thấy bàn tay nắm ở bên hông mình siết chặt lại.

Ngu Ấu Ninh bất ngờ va vào vai Thẩm Kinh Châu, cằm đỏ bừng, nàng không vui quay mặt đi, đúng lúc va vào đôi mắt như cười như không của Thẩm Kinh Châu.

“Sao vậy, điện hạ định tối nay ra ngoài lêu lổng hay sao?”

Tiếng nói của Thẩm Kinh Châu có chút ý cười, nhẹ nhàng mềm mỏng, nhưng lại khiến trong lòng Ngu Ấu Ninh nổi lên từng đợt run rẩy.

Mồ hôi lạnh dần dần xuất hiện.

Ngu Ấu Ninh hoảng sợ trong lòng, không biết từ đâu có được can đảm, nàng liền dùng một tay đẩy Thẩm Kinh Châu, tự mình nhảy xuống khỏi vòng tay hắn.

“Ta, ta… Ngươi lại quản ta!”

Hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang.

Ngu Ấu Ninh nâng váy, nhanh chóng chạy về phía thiên điện.

Thẩm Kinh Châu đã có ba nghìn mỹ nhân, còn quản nàng làm chi?


Bạn đang đọc truyện trên Jtruyen.com